Lười biếng vốn được xem là một trong những rào cản lớn nhất giữ con người khỏi thành công, nhưng nó hiếm khi xuất hiện rõ ràng như ta tưởng. Thay vì nằm dài hay từ chối hành động, lười biếng thường được khoác lên nó lớp vỏ trì hoãn, “chờ đợi thời điểm thích hợp”, hoặc “việc nhỏ trước, việc lớn sau”. Khi bị hợp pháp hoá dưới những lý do hợp lý, nó trở nên khó nhận ra, dễ để tồn tại lâu hơn. Đôi khi bản thân chúng ta cũng tự thuyết phục mình rằng đang hành động khôn ngoan, rằng cần thêm thời gian, cần phải ổn định hơn, nhưng thực tế là chúng ta đang để lỡ mất cơ hội. Bài viết này sẽ xem xét những cách mà lười biếng được nguỵ trang tinh tế và cách để vượt qua nó.
Khi sự lười biếng, trì hoãn được ngụy trang
“Chờ đợi hoàn hảo” như cái cớ trì hoãnMột trong những hình thức phổ biến nhất của lười biếng là đợi cho điều kiện trở nên “hoàn hảo” mới bắt đầu. Chúng ta nói rằng mình cần thêm kiến thức, thêm công cụ, thêm thời gian hoặc chờ “cơ hội tốt hơn”. Nhưng thực tế, điều hoàn hảo ấy hiếm khi tới – và việc chờ đợi thường trở thành cái bẫy khiến ta không làm gì cả. Mỗi lần trì hoãn, cơ hội qua đi, kỹ năng không được rèn luyện, kinh nghiệm không được tích luỹ. Thay vì chờ người lý tưởng hay môi trường hoàn hảo, điều quan trọng là bắt đầu từ những gì có trong tay – nhỏ, gần, và dần dần phát triển.
“Làm việc nhỏ để cảm giác mình đang tiến bộ”Một cách nguỵ trang khác là chọn làm những việc nhỏ, ít quan trọng, để “cảm thấy bận rộn”. Việc lau dọn, sắp xếp bàn, gửi vài email nhẹ, lướt thông tin – tất cả đều là những hoạt động dễ dàng và ít rủi ro thất bại. Khi làm xong những việc này, ta có cảm giác mình đã làm việc – nhưng không phải những việc thực sự mang giá trị lớn hay thay đổi đáng kể. Để từ đó, việc với những việc khó hơn, đòi hỏi nỗ lực cao hơn, lại càng bị đẩy lùi. Vòng lặp “làm việc nhỏ → cảm thấy tiến độ → trì hoãn việc lớn” cứ vậy diễn ra mà không ai nhận ra.
Tự biện minh bằng sự mệt mỏi hay thiếu cảm hứngMột số người trì hoãn vì nói rằng họ “chưa có năng lượng”, “chưa có cảm hứng”, hoặc “cần nghỉ ngơi”. Việc nghỉ ngơi hoặc tạm dừng là điều cần thiết, đặc biệt với cường độ công việc cao hoặc áp lực tinh thần. Tuy nhiên, khi nghỉ ngơi trở thành cái cớ để lười biếng – để không bắt đầu một việc mới, để bỏ lỡ deadline, để trì hoãn mục tiêu quan trọng – thì nó không còn là sự nghỉ ngơi có ích mà là sự lẩn tránh. Khi chúng ta đặt sự nghỉ ngơi lên trước hành động quá thường xuyên, sự trì hoãn trở thành thói quen. Và mỗi lần trì hoãn, chúng ta càng khó tìm lại động lực ban đầu.
So sánh với người khác làm suy yếu chính mìnhThay vì tập trung vào bản thân, nhiều người hay nhìn sang người khác để tự đánh giá mình: “Nếu chưa có như họ thì mình chưa nên bắt đầu”, hoặc “Mình không bằng họ nên mình sẽ chờ thời điểm khác”. Việc so sánh này dễ khiến ta thất vọng, nản lòng, và vấn đề thật sự là nó làm ta đợi chứ không làm gì cả. Càng so sánh, lòng tự tin càng bị suy giảm, và lười biếng nguỵ trang càng được củng cố bằng cảm giác chưa đủ tốt. Nhưng mỗi người có hành trình của riêng mình – bước đi nhỏ hơn người khác không có nghĩa là đi sai. Quan trọng là phải tiếp tục tiến lên, chứ không phải chờ đợi để trở nên hoàn hảo.
Thiếu hoạch định rõ ràng và mục tiêu cụ thểMột nguyên nhân khác khiến trì hoãn kéo dài là khi công việc hoặc mục tiêu không đủ rõ ràng. Khi bản thân không có lịch trình cụ thể, không xác định được bước đầu tiên cần làm gì, dễ rơi vào trạng thái “chưa biết bắt đầu từ đâu”. Mục tiêu nếu mơ hồ thì kế hoạch cũng lụi tàn, không có sự định hướng để kiểm soát được tiến độ. Khi không có đo lường, không có deadline, ta dễ bị lơ là, dễ từ bỏ. Việc xác định mục tiêu rõ – nhỏ, cụ thể, có mốc thời gian – là cách tốt để phá vỡ sự trì hoãn.
Kết bàiLười biếng, khi được nguỵ trang dưới các lý do “hợp lý”, có thể là kẻ thù thầm lặng của sự tiến bộ. Nó ăn mòn thời gian, làm lạc đường ước mơ, và khiến chúng ta đánh giá thấp khả năng của chính mình. Nhưng sự trì hoãn không phải điều bất di bất dịch – mỗi người đều có thể nhận ra nó, đối mặt với nó và vượt qua. Bằng cách đặt mục tiêu nhỏ, bắt đầu ngay từ điều đơn giản nhất, học cách quản lý thời gian và cảm xúc – ta có thể đánh bật sự lười biếng ra khỏi cuộc sống. Cuối cùng, hành động không lớn, chỉ cần liên tục – đó mới là con đường giúp ta tiến tới thành công thực sự.
https://www.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/khi-su-luoi-bieng-tri-hoan-duoc-nguy-trang-c64a1698404.html